Ngôn ngữ của Chuyện Nhỏ

Khi em bé tập nói…

Ba mẹ sinh em bé ra đời, mừng từ cái lẫy cái trườn đầu tiên, vui từ lúc em bé chập chững những bước đầu đời. Ba mẹ hẳn sẽ sung sướng nghẹn ngào khi nghe con gọi tiếng “mẹ” tiếng “ba” lần đầu tiên… Cảm xúc của cô khi nghe con cố gắng bật hơi để nói ra những tiếng đầu tiên (có khi “phun mưa” ướt cả cô) cũng thật khó quên. Cô còn nhớ một ngày đẹp trời, một bạn nhỏ xíu xiu lũn chũn đi lại phía cô, mỉm cười yêu không thể tả, nhìn “say đắm” vào mắt cô và bật ra tiếng nói đầu tiên: “chó!”

Cô khựng lại một nhịp, phần vì bất ngờ bạn đã biết nói bao giờ, phần vì buồn cười quá đỗi cái tiếng “chó” say đắm ấy, thì cô kịp liếc xuống tay bạn đang cầm cuốn sách hình con chó. Haha và các cô lăn ra cười vỡ bụng…

Và có những buổi sáng ngoài sân trường như hôm nay, cô lại đọc bài thơ, hát bài hát để em bé có thể đọc theo và hát theo. Ban đầu là một từ cuối câu, rồi hai từ, rồi nhiều hơn…

Trên thế gian này, điều ngọt ngào nhất có lẽ là những từ đầu tiên bật ra trên môi của một em bé tập nói.

Phụ huynh hay hỏi Chuyện Nhỏ có chú trọng phát triển ngôn ngữ cho con?

Có chứ!

Nhưng ngôn ngữ ko có nghĩa chỉ là tập nói tiếng Việt bi bô cho các em Cloud, Rainbow.

Ngôn ngữ ko có nghĩa chỉ là được hát, được chơi, được trò chuyện tiếng Anh với giáo viên nước ngoài hàng ngày. Chuyện Nhỏ còn có ngôn ngữ của những nụ cười. Ngôn ngữ của thiên nhiên nhiệm màu. Ngôn ngữ của những cảm xúc vui buồn. Ngôn ngữ của những ánh nhìn trìu mến, tin tưởng. Ngôn ngữ của những vòng tay ôm. Trẻ em có khả năng thiên bẩm để nghe, hiểu và nói được những ngôn ngữ như thế. Người lớn chúng ta, liệu có sẵn sàng để bước vào thế giới của các con, học giao tiếp với con, với nhau bằng những ngôn ngữ phi ngôn ngữ đặc biệt ấy?