“Biết ơn”

Như một thước phim tua chậm. Những mảnh ghép của công trình Biết Ơn đã được hoàn thiện. Số tiền phụ huynh đóng góp hỗ trợ trường cùng vượt qua mùa dịch đã được đầu tư toàn bộ vào công trình này, để các con được hưởng trọn tình yêu của ba mẹ thông qua nhà trường.

Ngẫm mà xem, ba mẹ gửi con vào trường, đóng kèm một mức phí cũng chỉ mong con được ăn, được học, được chơi theo mong muốn của ba mẹ. Vậy suy cho cùng, trường học cũng chỉ là bước trung gian để thực hiện hoá những mong muốn đó của gia đình. Chi bằng, ba mẹ chính là người đóng góp và xây dựng trường một cách trực tiếp để con được cảm thấy TRƯỜNG HỌC THỰC SỰ LÀ GIA ĐÌNH!

Không chỉ công trình sân chơi là công trình duy nhất của phụ huynh, có bà ngoại thấy thiếu cây hoa thì góp thêm cây hoa cho sân vườn thêm tươi tắn. Có ba mang bao nhiêu màu vẽ vô trường, có mẹ đôi lúc ghé trường mang cả bánh tự làm theo nữa…

Cả chú bảo vệ thấy thợ còn làm dư vài mẩu gỗ thì nhặt lại để đóng ghế cho các con ngồi chơi cát. Có chú thợ mộc thấy các cô loay hoay tìm cách tái chế các đồ chơi cũ vì sợ bỏ phí đi thì xin thanh lý để đem về quê làm công trình sân chơi cho trẻ em ở quê chú…

Và yêu thương cứ thế ở quanh mình, như là những câu chuyện nhỏ kể từ trái tim, và đôi khi nghe cay cay nơi sống mũi…